Ask me anything

Submit

nhắm mắt
có ai định nghĩa được bình yên

Mâm xôi vàng

Trước giờ ko mấy care về cái giải này ví như nguồn gốc, tổ chức ở đâu, ai host,…blah,…blah

Tất nhiên là cũng có cảm giác là nó cũng hơi hài hài mỉa mai thâm thâm lắm,

Cứ ngỡ là nó là một version ngược với Oscar,

hô hô, nhưng ko hề, nếu như Oscar có rất nhìu hạng mục để vinh danh những con người làm nên 1 bộ phim: đạo diễn, biên kịch, diễn viên, bài hát, make up, quay phim, ….

thì Razzies chủ yếu là ném đá các bạn diễn viên, thật là unfair mà =.=

mà theo mình là thành bại của 1 bộ phim thì người đầu tiên phải take responsibility là đạo diễn à nhen

tất nhiên là có hạng mục worst director và screenplay

nhưng cớ sao người diễn viên phải chịu ném đá khi họ chỉ đơn giản là diễn và làm tròn vai, họ đâu có tưởng tượng nổi sau hậu kỳ thì phim nó hình hài thế nào,

truyền thông thì đa phần nhằm mấy bạn này mà bắn thoai

một triết lý “hiển nhiên” đây:

đã là phim dở thì tất cả những gì thuộc về nó đều là rác hít

vốn dĩ đời có bao giờ công bằng đâu

1 month ago
0 notes

Này thì X-men: first class :”>

Viết để trả nợ chính mình :”> Đã coi phim từ tháng 6, coi xong tự nhủ phải coi thim lần nữa :”> và viết một cái j đó để lưu lại vì nó quá đẹp :x, mừ cuối cùng chỉ mới hoàn thành tốt nhiệm re-watch =) cái phim này nó lởn vởn trong đầu mình suốt cả mùa hè *not in a sexual way like other fan (girl)s :”>* 

Viết j đê :”> Phim hay, sạn thế nào thì bao nhiu cái review trên mạng cũng khen, chê đầy rồi. Cũng đã viết cả tá bài trên forum về tình bạn của 2 con người trái ngược về tính cách lẫn ngoại hình (ý là bạn Charles hơi thư sinh hơn) lẫn lý tưởng khác biệt của các mutants nên cũng ko muốn viết lại chi nữa.

Thôi thì viết những thứ mất trật tự khác trong đầu mình vậy. Chỉ có những bộ phim hay mới ám ảnh mình lâu như thế. Cũng lâu rồi ko có những thứ ám ảnh mình :”>

1. Mình phải nói là mình thích Charles hơn Erik, cũng iêu Erik nhưng theo phe Pro.X :”> dù rằng nhân vật Erik được xây dựng sâu hơn, đa chiều, phức tạp hơn. Nhưng đến khúc cuối thì nội tâm Charles ko còn đơn giản nữa rồi, sâu hẳn trong đó ắt hẳn là sự tuyệt vọng. Hy vọng có phần 2 quá đi :”>

2. Còn diễn xuất thì khỏi chê hen, Mike, James diễn quá hay rồi, actor thực lực cả, đều tạo dấu ấn của riêng mình. Cái lối diễn kiểu phương Tây, các diễn viên thường tạo 1 số đặc trưng cho nhân vật, rồi lặp đi lặp lại, tạo nên nhân vật của riêng mình chứ ko đưa con người của mình vào phim, rất đỉnh, mấy dv châu Á hiếm làm dc điều này. Ở Mike là diễn ánh mắt kiểu cô độc với cái hếch hàm, đá mắt pha chút tự phụ, còn James thường thở nhiều với nụ cười nhếch mép kiểu lãng tử, nên luôn thấy khác hẳn những phim kia anh đóng.

Xem video để hiểu cách bạn James tạo dấu ấn riêng cho Charles Xavier :>

3. James diễn Charles trong phim này hay thật, kiểu vừa lãng tử hơi playboy nhưng cũng vừa thông minh kiểu bác học. Coi wanted và the last king of scotland, ko thể tưởng dc là anh có thể hoá thân style bác học @.@ cái dáng đi đứng, ánh mắt, chống nạnh, cách tán gái thật đậm chất giáo sư :x James có thể diễn Robert Langdon thời trai trẻ cũng dc ế :”> Mike thì cách diễn đậm chất tà có style riêng. 

Nếu Mike rất ấn tượng thế này:

Thì James cũng hem kém:

4. Thắc mắc làm sao 2 tên này khóc hay vậy. Đoạn Rage and Serenity chắc chắn là 2 cảnh chứ ko thể nào 1 cảnh. Kỹ thuật diễn nhập tâm hay là nhờ khói thuốc lá nhỉ ;;)? Nếu là diễn xuất thì quá đỗi bái phục luôn. Charles rơi nước mắt 4 lần, còn Erik 3 lần và hơi hơi rưng 1 lần. Khóc đúng style đàn ông luôn, mỗi lần chỉ 1 or 2 giọt lệ :->

Charles khóc khi:

- giúp Erik gợi lại kí ức

- đau đớn khi nghe Erik nói “We are brothers, we want the same thing” (khoé mắt trái)

- cay đắng khi phải từ chối người bạn mình “oh, my friend, but we do not”

- và khi chấp nhận để Raven ra đi

Erik khóc

- khi nhớ về kí ức đẹp đẽ

- khi được Charles động viên

- lúc kill shaw

- đỏ hoe khi nghe lời từ chối của Charles

5. Thấy nhiều bạn nói ban đầu Charles hơi kiêu ngạo, có nơi còn bảo Charles đạo đức giả >”< Mình thì thấy anh ta thật bản lĩnh. Có cuộc đời bằng phẳng nhưng suy nghĩ của Charles ko hề tầm thường. Có khả năng đọc dc suy nghĩ nhưng anh ấy ko lấy đó làm lợi thế để đạt những mục đích vớ vẩn cho riêng mình. Ngoài vài lần tán gái chơi chơi thì hầu như khi sử dụng năng lực của mình, Charles vô cùng lịch sự, như đối với Raven và Erik.

Sự tự tin ở anh ấy là bản năng chứ ko phải vin vào cái năng lực mutant có sẵn. Charles muốn lead các mutant là giúp họ hoà hợp với năng lực chính mình, chứ ko phải để control - điều khiển người khác kiểu boss như Shaw

Charles và Emma đều có năng lực ngoại cảm. Emma rất mạnh, mình ko biết trong truyện cô ta thế nào nhưng rõ ràng trong phim thì cô ta cũng đọc được suy nghĩ, cũng điều khiển dc ký ức (lúc đấu với Erik trên tàu), cũng tạo dc ảo giác (lúc bên Nga). Như vậy Emma cũng mạnh ngang ngang cỡ Charles, (ngoài trừ cái sạn lúc bị bắt ở CIA) nhưng chúng ta ko cảm nhận dc cô ta là 1 đối thủ ngang tầm Charles. Rõ ràng cùng sở hữu năng lực giống nhau nhưng suy nghĩ, tầm nhìn của Charles thì lớn hơn nhiều, còn Emma quá đơn giản, quá thường, cô ta chỉ đơn giản là muốn sống trong vật chất thôi còn ở Charles là cả 1 lý tưởng.  

6. Mình ko nghĩ Charles vô tâm, chỉ là anh ko thể phát biểu những câu kiểu Erik. Thật sự Charles wan tâm đến Raven nhưng kiểu wan tâm của Charles ko phải là style Raven mong muốn. Charles wan tâm lo lắng cho Erik và họ thực sự hoà hợp với nhau. Đơn giản chỉ là hợp hay ko hợp mà thôi.

7. Mối quan hệ giữa Raven và Charles là điều khiến mình tiếc nuối thứ 2 (thứ nhất là j thì khỏi phải nói:”>) 

Charles lo cho Raven ấy chứ, khi Raven đổi màu mắt ở quán bar, anh lo Raven sẽ bị lộ và gặp nguy hiểm. Khi Shaw tấn công CIA, trở về Raven là người mà anh lo nhất.

Khi ở trên phi thuyền cũng thế, rồi lúc tấn công Shaw, anh ko cho Raven tham gia gì nhiều cả.

Cho nên, để nói dc điều này

“you should go with him, that’s what you want”

Charles là người đau đớn nhất. Nhắm mắt và tràn lệ.

Chia tay Raven :(

8. Về Raven: tuýp như Raven: yếu đuối, dễ vỡ, dễ bị tổn thương và có một chút cá nhân. Thực sự mà nói, biến hình và sống hoà hợp ko phải là chuyện quá đau khổ gì nếu ta biết chấp nhận, nhưng với 1 tính cách nổi loạn và muốn khẳng định mình như Raven thì đó quả là đau đớn (từng trải wa cảm giác này). Cái tôi ko phải là điều xấu, ko phải vấn đề năng lực che dấu dc hay ko (như Hank thì sao) , mà là tính cách của Raven như thế, số phận của Raven ko thể song hành cùng Charles. Raven yêu Charles vô cùng ấy chứ, càng yêu nên mới càng đòi hỏi sự quan tâm, nhưng Charles ko cho điều Raven muốn. Họ yêu quý nhau nhưng ko hiểu nhau. Tình yêu giữa những người thân ko phải lúc nào cũng nhìn về 1 hướng, nhưng nó tồn tại, trong giằng xé. 

9. Mối quan hệ Raven - Erik: thật sự nghĩ Erik ko có tư cách gì để nói Raven phải sống đúng hình dạng. Bản thân năng lực của Erik thì cũng là dạng ẩn. Anh ko gặp những nguy hiểm như Raven (Charles thì lo điều này) Raven sẽ sống khó khăn cỡ nào nếu ko gặp dc Charles. Như đã nói Raven là tuýp dễ bị tổn thương (cả bởi lời nói) nên những câu của Erik thì cứ như là thuốc phiện (tức thuốc giảm đau) với nàng vậy, ôi phụ nữ mà. Nhưng blue hay human cũng phải mặc quần áo chứ 8-}, đó chỉ màu da thôi mà, chỉ có mấy con vật mới nake 100%. Dù j thì Erik cũng thương Raven nhỉ (ko phải kiểu love boy với girl) để ý Raven ngay từ đầu rồi.

10. Mối quan hệ Charles - Erik (viết nhìu òi mà sao chưa chán dzị) thực sự thì họ wan tâm nhau và hợp nhau 1 cách kỳ lạ. Người khởi đầu là Charles, 

Đi với nhau vài chuyến mà Erik đã hiểu ngay lý tưởng của Charles. Anh đã luôn cố thuyết phục Charles. 

Ko có Charles thì Erik đã die vì nước biển

Ko có Charles thì Erik cũng ko điều khiển hoàn toàn năng lực của mình

Ko có Charles thì Erik bị bạn Beast bóp cổ thêm vài phút chứ:”>

Charles ko bao giờ bỏ rơi Erik hết, bên Nga này, đặc biệt lúc giết Shaw, thể hiện tình bạn rất tuyệt vời

Charles cảm nhận nỗi hận của Erik với Shaw, nhưng sao Erik nỡ “I don’t trust you” rồi làm Charles đau đớn đến thế. Raven đâu có chứng kiến Charles đau thế nào. Mấy ai hiểu dc, người góp phần hạ Shaw là ai. Nhưng mà dù gì đó cũng là sự lựa chọn của Charles, cố tin, cố đánh cược vào Erik.

Biết là Erik cũng quý Charles lắm, ánh mắt sững sờ cùng sự tức giận lúc Charles bị dính đạn là hiểu rồi. Đạn bẹp dúm luôn, hình như là trúng vô xương nên ko có máu =.= Nhưng vẫn thấy Erik đôi lúc ích kỷ tàn nhẫn quá đi

11. Tình yêu luôn có sự đòi hỏi đó là chắc chắn thì một đỉnh cao hơn đó là sự không ràng buộc. Chỉ có thể rất rất yêu quý ta mới ko muốn ràng buộc hay là gánh nặng cho nhau. Khi nói “we do not” Charles buồn lắm chứ, ánh mắt Erik cũng thế. Erik đi con đường khác, Charles ko nói gì dù đang rất đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Erik kêu gọi các dị nhân, Charles chỉ im lặng. Hơn thế nữa anh chủ động từ chối Raven. Đỉnh cao của tình bạn là ko ràng buộc và ko ích kỷ.

Thiệt là một ngày thê lương của Charles, đau não khi giết Shaw, mất đi thằng bạn thân, mất đi cô em gái thanh mai trúc mã, mất đi cả đôi chân. Hành động bỏ đi của Erik có thể nói là tàn nhẫn, nhưng ở khía cạnh nào đó Erik ko muốn ràng buộc Charles nữa.  

12. Những giọt nước mắt của Erik lúc giết Shaw :( Anh giết Shaw rất từ từ khiến Charles đau chết khiếp, vì anh nhớ về mẹ. Nếu anh biết cách điều khiển đồng xu như thế, anh đã ko hại chết người mẹ của mình. Những giọt nước mắt, một chút thoả mãn, một chút bùn, mãi mãi ko bao giờ thanh thản. Poor Erik!

13. ”Be the better man” một trong những câu thoại hay mà mình khoái trong phim. Cùng 1 câu nhưng 2 người suy nghĩ theo nghĩa khác nhau.

Ở đoạn đầu phim có đề cập đến trong luận văn sự đào thải của thế giới tự nhiên thông wa đột biến. Và Erik cũng cho là phải như thế.

Nhưng Erik ơi, sự đào thải đó chỉ đúng trong tự nhiên thuần tuý, còn với 1 xã hội mang cấp văn minh như loài người thì chưa chắc. Có xấu có tốt, nếu loài người tầm thường thì đã tiêu diệt các dị nhân ngay từ đầu rồi chứ ko tìm kiếm như thế. Điều mà Charles muốn ko hẳn là quá xa vời hay hão huyền gì mà mọi người hãy dẹp bỏ cái tôi để vì cái chung mà thôi. Một giống loài mới sinh ra thì luôn có sự phản đối đó là điều chắc chắn. Nhưng tại sao ko là peace way? Thật đáng tiếc khi một con người từng trải wa chiến tranh như Erik lại ko hiểu dc giá trị của hoà bình. Hay là vì chứng kiến nên anh quá ngán ngẩm loài người chăng? Những con người trên tàu đâu biết dc chính các dị nhân đã cứu họ khỏi cuộc chiến hạt nhân, nếu biết họ sẽ ko bao giờ hành động chỉ đơn giản là theo order như thế. Lòng hận thù của Erik lấn át quá nhiều thứ. Và kỳ lạ thay một con người sống trong nhung lụa như Charles lại biết cách hy sinh vì nghĩa lớn.  

P.S: phim này mình rất thích vì nó nói về friendship, và những thứ mình thích khác :)) bất cứ phim gì dù là friendship boy-girl, girl-girl, kid-aldult mình đều thích chứ ko nhất thiết là boy-boy. Cái này ko phải là phán xét vì mỗi người mỗi sở thích, tâm lý fan-girl thì vô cùng phức tạp và đa dạng, mấy tháng wa XMFC “tung hoành” trong tumblr, nhiều cái fan-made coi cũng xả stress, nhưng mình chưa bao h có thể nghĩ 2 nam chính get married, hay 1 bợn là chồng, bợn kia là vợ omg :)) chỉ đơn giản là 1 tình bạn mà thôi, phải nói là bái phục trí tưởng tượng của giới fan :”> 2 ông Mike và James mà biết dc hem biết sẽ shock cỡ nào 8-} dù rằng 2 tên này cũng chẳng trong sáng gì, tung hứng bậy bạ hết cỡ trong mấy show interview :D

P.S 2: down bản bluray rip thì nó đẹp cơ mà cái encode như thế thì ko cắt gif dc =.= hựn quá đi

8 months ago
0 notes

Anh và câu chuyện dưa gang của ba

Ba kể, ngày xưa còn nhỏ, do cuộc sống thiếu thốn thấy gì cũng thèm, cũng thích.

Gần nhà có người trồng dưa gang, ba thì chưa bao giờ được ăn, nhìn trái dưa bự dần mỗi ngày nên khoái lém, thế là cùng mấy người bạn lập kế hoạch canh me để hái trộm hehe

Ngày đó đến, mọi thứ diễn ra êm xuôi và trót lọt. Ba nói cảm xúc lúc đó hạnh phúc ko thể tả, ba vừa háo hức bổ dưa, vừa tưởng tượng mùi vị của nó, ắt hẳn sẽ vô cùng tuyệt hảo =)

Kết quả: quá thất vọng! Vì quả dưa gang làm gì có mùi vị. Với những đứa con nít những thứ ngon phải đồng nghĩa với có những mùi vị đặc trưng, thường sẽ là thơm và ngọt. Dưa gang với những người biết ăn (thường là người lớn), họ có thể ăn không với điều kiện để lạnh, vì nó thanh mà. Chuẩn nhất là ăn lạnh chấm tí đường ^^

Ba kể ba đã “mơ” đến quả dưa rất lâu (mình đoán chắc cũng 1 năm), những lúc đó cứ nghĩ hoài đến nó, “bịa” ra mùi vị của nó, nhìn nó lớn nhanh mà nghĩ nó ngon lém (dưa thường lớn nhanh mà), dưa hấu rât ngon thì dưa gang chắc cũng the same thía =)

Có những thứ mình nghĩ là mình sẽ hạnh phúc lằm khi có được nó, liệu sẽ như mình nghĩ, mình mơ? Liệu nó có như vẻ bề ngoài xinh xắn nhưng mình chỉ đơn giản là chạm đến bề mặt mà thôi?

Dù gặp gỡ thật ngắn ngủi, nhưng nó cũng đủ khiến em nhớ anh cả 1 thời gian dài.

Tìm kiếm, em tìm kiếm, chỉ hy vọng có thêm những sợi dây liên kết về anh, môt chút dính đến anh với em cũng là quá okie rùi.

Cuối cùng, em cũng tìm được, nhiều hơn cả mong đợi lun. Nhưng cảm xúc … nó ko khác gì chuyện dưa gang của ba cả. 4 năm wa, có thể anh và cả em đã thay đổi ko ít, vậy thì tại sao em còn cố níu kéo những khoảnh khắc 4 năm, những lời nói bông đùa cách đây 2 năm để làm gì ???

Ko nghĩ nữa, ko lang thang để mặc nhân duyên nữa, ko nghe bài wish you were here nữa.

Câu chuyện này ba kể, em liên tưởng đến rất nhiều thứ. Anh chính là điều đầu tiên em nghĩ về.

Nếu ba ko trộm dưa, chắc ba sẽ còn mơ nó dài dài, còn lâu mới hiểu mùi vị nó là gì.

Nếu em ko tìm ra, chắc cũng mãi đắm mình trong kí ức.

Dù có phũ phàng và khá cay đắng, em cũng sẽ mỉm cười vì chí ít nó cũng đã over :)

10 months ago
0 notes

Vietnam Idol

1. Bắt đầu coi từ top 10 vì thích Uyên Linh, đêm top 10 chỉ coi dc đúng 2 em Mai Hương và Uyên Linh, dek care mấy pợn còn lại :))

2. Vụ Đăng Khoa nhường Uyên Linh, chẳng đáng lùm xùm, rơi vào bottom là chuyện thường, ai xem American Idol thường xuyên thì biết Carrie, Adam,….

3. Đừng có xem thường khán giả, mấy nghệ sĩ “đẳng cấp ma cũ”, 3 đời Idol sao ko đả động j, người nghệ sĩ nổi bật trên sân khấu ko nhất thiết phải có giọng hát xuất sắc nhất thiên hạ đâu, kỹ thuật cũng quan trọng đấy, nhưng phong thái, cảm xúc mới là 99% còn lại

4. Uyên Linh hát đầy say đắm, cảm xúc còn Mai Hương giọng hay nhưng cách hát thì normal thoi (cùng nghe cảm ơn ty thì biết) nhưng đời còn dài phong cách ko thể có trong 1 sớm 1 chiều, ML, TL, TD cũng thay đồi xoành xoạch ấy

5.Chẳng phải cuồng UL j đâu, hát hay thì thích thôi :> thành danh hay ko là bài hát mới sau này, thi Idol vốn dĩ là những bài có sẵn

6. Giới ca sĩ VN sao hiếm người khiêm tốn quá

1 year ago
0 notes

Tiếp tục XMFC :”>

viết ngay kẻo quên :”>

đã từng tức giận khi nhìn cảnh Charles chịu đau đớn khi Erik giết Shaw, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó Erik có thể ko hề biết điều đó =.=

Charles có thể cho Shaw ngủ cũng dc mà phải ko, nhưng Charles ko làm vậy, vì Charles muốn cược “be a better man” vào Erik

—> It’s his choice that also shows that he really respect the personal choices of people he loves

Charles ko hẳn là idealist trong việc ko cho Erik giết Shaw, nhiều người mang cái bạn Pro.X của bác Patrick vô hay sao hấy

thực sự thì Charles lo cho cái việc “killing shaw will not bring you peace” nhìu hơn

và cái khoảnh khắc Erik trở thành 1 người khác nó cũng đã từng trong mơ hồ của Charles

Erik có lẽ vẫn chưa biết Charles bị liệt và nếu có thể ở phần 2, có lẽ việc người bạn của mình bị tàn tật sẽ mãi là nỗi ám ảnh trong Erik và Erik mãi mãi ko có được peaceful, nó còn tồi tệ hơn việc “killing shaw”

lạy mấy pa producers, công bố làm phần 2 nhanh cho con nhờ =.= đừng để con ngày nào cũng sống trong ám ảnh vì mỏi mòn chờ đợi cái tin mà hàng ngàn fan của XMFC cũng đang dài cổ chờ mong

dưới - đọc lại thấy mình viết sến vãi :”> đúng là khi yêu toàn làm chiện xàm xàm :”>

8 months ago
0 notes
đi hết con đường này, bao nhiu thứ phiền não cũng sẽ tiêu tan, love love

đi hết con đường này, bao nhiu thứ phiền não cũng sẽ tiêu tan, love love

(via alwaysbeenwithyou)

9 months ago
12,541 notes
Tri giả bất ngôn, ngôn giả bất tri
máy mới &lt;3
thử ngày năm mới
đồ bình dân nhưng chụp đẹp chán
yêu quá cơ &lt;3

máy mới <3

thử ngày năm mới

đồ bình dân nhưng chụp đẹp chán

yêu quá cơ <3

1 year ago
0 notes

tạm biệt FTMS

hôm nay học với cô Cầm, một người có phong thái khiến mình rất thích

hơn 1 tháng học với cô Nga, một người mà phong thái mình cũng ghiền ko kém :))

hôm nay nói chuyện với bạn Duy, ko kích động dc mình nhưng có vài câu chắc mình sẽ còn nhớ mãi :D

có vài phát ngôn linh tinh, nhưng ko sao mình sẽ rút kinh nghiệm :))

một khoảng thời gian khá vui, có 1 người có biểu hiện đâm thọc, nhưng ko hề gì :)) có điều từ nay về sau mình sẽ ko hiền như vậy nữa :))

thích 2 cô giáo nhiều lắm

sẽ rèn luyện

ko ham chơi nữa

:P

P.S: cố lết qua tuần này =.=

1 year ago
0 notes